Kinh Diệu Pháp Liên Hoa

Phẩm “Phương tiện” thứ hai

Khi bấy giờ, đức Thế Tôn từ chánh định khoan thai đứng dậy, bảo ngài Xá Lợi  Phất rằng: “Trí huệ của chư Phật rất sâu xa vô lượng, môn trí huệ ấy khó hiểu, khó vào lắm. Tất cả hàng Thanh văn, Bích chi Phật đều không biết được.

Sở dĩ vì sao? Phật đã từng gần gũi trăm nghìn muôn ức, vô số chư Phật, và thực hành trọn vẹn vô lượng đạo của chư Phật. Dũng mãnh tinh tấn, danh vang khắp nơi, thành tựu pháp rất sâu xa chưa từng có, tùy thời nghi mà nói pháp, ý thú khó hiểu.

Ông Xá Lợi Phất! Ta từ thành Phật tới nay, dùng vô số phương tiện, cùng các nhân duyên, các món thí dụ, diễn nói giáo pháp rộng ra để dìu dắt chúng sanh, khiến cho xa lìa mọi chấp trược. Sở dĩ vì sao? Đức Như Lai đều đã đầy đủ phương tiện, tri kiến Ba – la – mật.

Ông Xá Lợi Phất! Năng lực tri kiến của Như Lai rộng lớn sâu xa, vô lượng, vô ngại, vô sở úy, thiền định, giải thoát tam muội, đều thâm nhập không bờ bến, thành tựu tất cả pháp chưa từng có.

Ông Xá Lợi Phất! Như Lai diễn nói rành rẽ hết thảy các pháp rất khéo léo, lời nói êm dịu đẹp lòng chúng.

Ông Xá Lợi Phất! Nói tóm lại, những pháp chưa từng có vô lượng vô biên, đức Phật đều thành tựu cả.

Ôn Xá Lợi Phất! Ông hãy thôi đi, không nên nói nữa. Vì sao? Vì pháp hiếm có, khó hiểu bậc nhất mà Phật đều thành tựu; chỉ có Phật với Phật mới có thể hiểu rốt ráo tướng chân thật của các pháp: “Tướng như vậy, Tính như vậy, Thể như vậy, Lực như vậy, Tác như vậy, Nhân như vậy, Duyên như vậy, Quả như vậy, Báo như vậy, trước sau đều rốt ráo như vậy.”

Bấy giờ trong La Hán: Ngài A Nhã Kiều Trần Như….một nghìn hai trăm người và các Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di, những người pháp tâm Thanh văn, Bích chi Phật đều nghĩ rằng: “Hôm nay Đức Thế Tôn vì sao ngài lại ân cần ngợi khen phương tiện mà nói thế này: “Những pháp của Phật chứng được thật là sâu xa khó hiểu hết thảy các hàng Thanh văn, hàng Bích chi Phật không thể hiểu được”. Đức Phật nói một nghĩa giải thoát, chúng ta chứng được pháp đó cũng đến được cõi Niết-bàn, mà nay không rõ nghĩ thú của pháp đó ra sao?

Bấy giờ, ngài Xá Lợi Phất biết lòng hoài nghi của bốn phương, chính mình cũng chưa rõ, liền bạch Phật rằng: “Bạch đức Thế Tôn! Vì nhân duyên gì mà Ngài ân cần khen ngợi phép phương tiện rất nhiệm màu sâu khó hiểu bậc nhất của chư Phật? Mà con từ trước tới nay chưa từng được nghe Phật nói pháp đó. Hiện nay trong bốn chúng, ai nấy đều có chỗ nghi ngờ, cúi xin đức Thế Tôn chị dạy rõ việc đó. Vì sao đức Thế Tôn ân cần khen ngợi pháp rất màu nhiệm, sâu xa khó hiểu?”.

Ngài Xá Lợi Phất lại bạch Phật rằng: “Bạch đức Thế Tôn! Cúi xin Ngài hãy nói cho, cúi xin Ngài hãy nói cho!” Sở dĩ vì sao? Vì trong hội này có vô số trăm nghìn muôn ức a tăng kỳ chúng sinh đã từng thấy chư Phật, mọi căn lanh lợi, trí huệ sáng suốt, được nghe lời Phật dạy thì có thể kính tin”.

Khi đó, ngài Xá Lợi Phất muốn tuyên lại nghĩa trên liền nói kệ rằng:

Đấng Pháp vương vô thượng

Xin Ngài nói đừng lo!

Vô lượng chúng hội này

Người có thể tin kính

Đức Phật lại ngăn ông Xá Lợi Phất: “Nếu Ông còn nói việc đó, thì hết thảy thế gian, trời, người, A tu la đều sẽ kinh nghi, và các Tỳ kheo tăng thượng mạn sẽ phải sa vào hầm lớn. “Ngay lúc ấy đức Thế Tôn lại nói kệ rằng:

Thôi, thôi! Đừng nói nữa

Diệu pháp ta khó lắm

Những kẻ tăng thượng mạn

Nghe ắt chẳng tin theo

Bấy giờ, ngài Xá Lợi Phất bạch Phật rằng: “Bạch đức Thế Tôn! Cúi xin Ngài hãy nói cho, cúi xin Ngài hãy nói cho, cúi xin Ngài hãy nói cho! Nay trong hội này những người so với con có hàng trăm nghìn vạn ức, đời đời họ đã từng theo Phật học hỏi; những người như thế, tất họ đều hay kính tin, an ổn trong đêm trường và được nhiều điều lợi ích.

Khi ấy, ngài Xá Lợi Phất muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

Đấng lưỡng túc thế tôn

Xin hãy nói pháp đệ nhất

Con là con trưởng Phật

Xin hãy nói rõ ràng.

Bao nhiêu chúng hội đây

Kính tin pháp này cả

Đời đời Phật đã từng

Dạy dỗ những người ấy

Đều một lòng chắp tay

Muốn lĩnh theo lời Phật

Chúng con nghìn hai trăm

Với những người cầu Phật

Xin Phật vì chúng đây

Rủ lòng phân biệt nói

Chúng hội nghe pháp này

Lòng được thêm hoan hỷ.

Bấy giờ, đức Thế Tôn bảo ngài Xá Lợi Phất: “Ông đã ân cần thỉnh cầu tới ba lần há tôi làm thinh không nói. Ông hãy lắng nghe cho rõ, nhớ kỹ cho khéo. Tôi sẽ vì ông phân biệt giải thích rõ ràng.

Ngài nói như thế rồi trong pháp hội có các vị Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Ưu bà tắc, Ưu bà di, cả thấy năm nghìn người, liền từ chỗ ngồi đứng dậy lễ Phật xin rút lui. Sở dĩ vì sao?”.

Vì bọn người này tội căn sâu dày, cùng kẻ tăng thượng mạn, chưa được mà lại cho là được, chưa chứng mà lại cho là chứng, có những lỗi lầm như thế, cho nên không dám ở lại, đức Thế Tôn im lặng cho đi không hề ngăn cản.

Bấy giờ, ngài bảo ngài Xá Lợi Phất: “Trong chúng ta đây không có cành lá mà chỉ thuần là hạt chắc trinh trắng. Ông Xá Lợi Phất! Những kẻ tăng thượng mạn rút lui đi cũng phải. Ông nay nên nghe cho khéo, ta sẽ vì ông mà nói….”.

Ngài Xá Lợi Phất bạch rằng: “ Dạ, bạch đức Thế Tôn, con muốn được nghe lắm”.

Đức Phật bảo ngài Xá Lợi Phất: “ Pháp màu nhiệm như thế chư Phật, Như Lai khi nào hợp mới nói….Ví như hoa Ưu đàm bát la đến thời mới hiện một lần. Ông Xá Lợi Phất! chư Phật nói pháp theo đúng thời, suy nghĩ ý thú khó hiểu vì sao ta dùng vô số phương tiện, hết thảy nhân duyên, lời lẽ thí dụ để diễn nói các pháp. Pháp đó không thể suy lường, phân biệt mà có thể hiểu được, chỉ có chư Phật mới thấu hiểu được. Tại vì sao? Chư Phật Thế Tôn chỉ vì một việc nhân duyên lớn mà xuất hiện ra đời”!.

Ông Xá Lợi Phất! Vì sao nói rằng: “Chư Phật Thế Tôn chỉ vì một việc nhân duyên lớn mà xuất hiện ra đời? Chư Phật Thế Tôn vì muốn cho chúng sinh mở được tri kiến thanh tịnh của Phật mà xuất hiện ra đời; vì muốn chỉ rõ cho chúng sinh tri kiến của Phật mà xuất hiện ra đời; vì muốn cho chúng sinh tỏ ngộ tri kiến của Phật mà xuất hiện ra đời; vì muốn cho chúng sinh chứng nhập vào tri kiến của Phật mà xuất hiện ra đời”. Ông Xá Lợi Phất! Đó là chư Phật, vì một nhân duyên lớn mà ra đời.

Đức Phật bảo ông Xá Lợi Phất: “Chư Phật Như Lai  chỉ giáo hóa các Bồ Tát, những điều làm ra thường vì một việc là đem “Tri kiến của Phật chỉ cho chúng sinh được tỏ ngộ”. Ông Xá Lợi Phất! Đức Như Lai chỉ dùng một Phật thừa mà vì chúng sinh nói pháp không có các thừa nào dù hai dù ba thừa khác.

Ông Xá Lợi Phất! Pháp của chư Phật ở khắp mười phương cũng đều như thế. Ông Xá Lợi Phất! Chư Phật đời quá khứ dù vô lượng vô số phương tiện, hết thảy nhân duyên, lời lẽ thí dụ mà vì chúng sanh diễn nói các pháp. Pháp đó đều là một Phật thừa, cho nên những chúng sinh theo Phật nghe pháp rốt ráo đều chứng được “Nhất thiết chủng trí”. Ông Xá Lợi Phất! Chư Phật đời vị lai ra đời cũng sẽ dùng vô lượng vô số phương tiện, hết thảy các món nhân duyên, lời nói thí dụ mà vì chúng sinh diễn nói các pháp, pháp đó đều là một Phật thừa cho nên những chúng sinh theo Phật nghe pháp rốt ráo đều chứng được “Nhất thiết chủng trí”.

Ông Xá Lợi Phất! Chư Phật Thế Tôn đời hiện tại ở trong mười phương vô lượng trăm nghìn muôn ức cõi Phật, các ngài đều lợi ích an vui cho hết thảy chúng sinh. Và chư Phật cũng dùng vô lượng vô số phương tiện, hết thảy nhân duyên, lời lẽ thí dụ mà vì chúng sinh diễn nói các pháp, pháp đó đều là một Phật thừa, cho nên những chúng sinh ấy theo Phật nghe pháp rốt ráo đều chứng được “Nhất thiết chủng trí”.

Ông Xá Lợi Phất! Các đức Phật ấy chỉ giáo hóa cho các Bồ Tát là vì: “Ngài muốn đem tri kiến của Phật mà chỉ giáo cho chúng sinh; vì muốn đem tri kiến của Phật bảo chúng sinh tỏ ngộ; vì muốn làm cho chúng sinh chứng nhập vào tri kiến của Phật vậy.

Ông Xá Lợi Phất! Nay tôi cũng lại như thế, biết rõ nơi thâm tâm của chúng sinh, có những điều ham muốn chấp trược, nên tùy theo bản tính của họ mà dùng hết thảy phương tiện, các món nhân duyên, lời lẽ thí dụ mà vì đó nói pháp.

Ông Xá Lợi Phất! Như thế là vì muốn cho họ đều chứng được một Phật thừa “Nhất thiết chủng trí”.

Ông Xá Lợi Phất! Trong cõi nước ở khắp mười phương còn không có hai thừa, huống lại có ba thừa ư?

Ông Xá Lợi Phất! Chư Phật xuất hiện ra trong đời có năm ác trược ấy, nghĩa là: Kiếp trược, phiền não trược, chúng sinh trược, kiến trược, mệnh trược. Như thế, ông Xá Lợi Phất! lúc kiếp trược loạn, thì chúng sinh nhơ nhớp, bỏn sẻn, tham lam, ghen ghét nặng nề trọn vẹn không có căn lành, vì vậy chư Phật dùng sức phương tiện, nơi một Phật thừa, mà phương tiện nói ra ba thừa vậy.

Ông Xá Lợi Phất! “ Nếu đệ tử ta cho mình là A la hán, là Bích chi Phật, không chịu nghe, không chịu hiểu những việc chư Phật Như Lai giáo hóa cho các Bồ Tát, thì người đó không phải là đệ tử Phật, không phải là A la hán, không phải là Bích chi Phật.

Lại nữa, Ông Xá Lợi Phất! Các vị Tỳ kheo, Tỳ kheo ni ấy tự cho mình là đã được là A la hán, thân sau cùng là rốt ráo Niết bàn, lại chẳng đem lòng cầu đạo, vô thượng chánh đẳng, chánh giác, nên biết bọn đó đều là kẻ tăng thượng mạn. Vì sao? Nếu có Tỳ kheo thực được quả A la hán, mà lại không tin pháp này, thì quyết không có lý nào như thế cả, chỉ trừ sau khi Phật diệt độ, và đời hiện tiền không có Phật. Tại vì sao? Vì sau khi Phật diệt độ, những kinh như thế, người thụ trì đọc tụng hiểu được nghĩa ấy rất khó có được. Nếu gặp đức Phật khác đối với kinh này thì mới quyết đoán hiểu rõ được. Ông Xá Lợi Phất! Các ông nên dốc lòng tìm hiểu thụ trì lời Phật dạy. Vì lời chư Phật Như Lai nói ra không có hư vọng, không có thừa nào khác, duy nhất chỉ có Phật thừa mà thôi./.